“Nhìn cái gì đó?” Đường Ý đi tới vừa lúc nghe được lời nói kia, ông cười hỏi, Lưu Tử Đồng nhìn chằm chằm Trần Châu, Trần Châu thả tay xuống, ống tay áo che lại mấy vết nhéo, anh ta đáp lời: “Không có gì ạ.”
“Để thầy nhìn bức tranh của con xem.” Đường Ý lấy bản phác họa trên tay anh ta, tệp phác họa rất dày, cũng có chút cũ, mặt da ở bìa đều bị bong tróc, nhưng bên trong những bức vẽ được sắp xếp rất cẩn thận, mỗi một tờ đều đánh dấu thời gian phác họa, nếu nói về nỗ lực, Lưu Tử Đồng đúng là vẫn kém so với Trần Châu.
Bản thân cô phác họa chính là để dùng vẽ thành tranh, nhưng Trần Châu không như vậy, anh ta mỗi ngày đều phác họa để luyện tập, quả thật không cảm thấy phiền khi ngày ngày đều làm như thế.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: