Bên này cư dân mạng thảo luận loạn cả lên, bên kia, cơn sốt của Lưu Tử Đồng từ từ hết, cô ăn sáng xong lại uống thuốc đi ngủ, cả người nằm xuống mê mê trầm trầm.
Lần nữa tỉnh lại đã là giữa trưa, tia nắng lên cao, chiếu nghiêng vào phòng, cô hơi che mắt, ngồi lên, lập tức nhìn thấy Trần Châu ngồi trên ghế nhìn cô, giống như buổi sáng, nhưng cũng có điểm không giống nhau, đôi mắt anh ta mang theo cảm xúc khác, Lưu Tử Đồng dựa vào đầu giường, gọi: “Sư huynh?”
Trần Châu nhấp môi, tiến lên đỡ cô, tay đặt lên trán cô, hỏi: “Khá hơn chút nào không?”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: