Chuôi thanh chủy thủ bị cột chặt vào nhánh cây không ngừng nhẹ nhàng đâm sâu vào mặt bùn đất, đến khi mũi đao chạm vào một v*t c*ng khác thường mới chuyển hướng đâm vào chỗ khác, khi mò ra chỗ lớn bằng một bàn chân mới có thể an toàn đặt chân vào thì Lục Tiến mới nhẹ nhàng giẫm lên khối đất đó.
Dưới sự thăm dò của Lục Tiến, Sơ Vân cẩn thận giẫm lên dấu chân của Lục Tiến đi về phía trước.
Quay đầu nhìn lại, bọn họ đã đi được một hai chục mét, sau lưng là con đường nhỏ uốn eo dấu chân đi tránh mìn, mà chỉ còn khoảng hơn mười mét là bọn họ có thể vượt qua bãi mìn đi đến bờ sông.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: