“Xin lỗi, đã dọa đến hai người rồi.”
Sau khi Sơ Vân tỉnh lại từ giấc ngủ say thì câu đầu tiên nghe thấy chính là lời nỉ non xin lỗi của Lục Tiến. Cô nháy mắt vài cái, tầm mắt mơ hồ rốt cuộc cũng trở nên rõ ràng. Đối diện với tầm mắt là vài lỗ nhỏ trên nóc căn phòng đơn sơ, ánh nắng sớm xuyên qua từng lỗ nhỏ rọi vào. Bên cạnh cô, thân thể nhỏ bé của Hạo Hạo đang ngoan ngoãn rúc vào chăn, đang ngủ rất say.
Lục Tiến cả đêm chỉ nằm trên salon nghỉ ngơi một lúc thấy cô tỉnh ngủ nên đứng dậy đi về phía trước, quỳ một chân nên cạnh giường nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô, khẽ nói lời xin lỗi. Tối qua khi trở về, khuôn mặt tái nhợt không còn chút máu của cô khiến cho trái tim từ trước đến giờ vẫn cứng rắn của hắn bỗng co rút lại.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: