Bóng lưng bi thương của Lâm Bội Bội dần dần biến mất trong màn mưa bụi mịt mờ. Sơ Vân nhìn về hướng cô nàng biến mất, cảm thấy mắt cũng cay cay, chiếc ô trong tay đã sớm rơi xuống đất. Lục Tiến xoay người nhặt chiếc ô lên, che khuất làn mưa nhỏ rơi trên người cô.
“Lục Tiến, vừa rồi cô ấy nói…” Sơ Vân lấy lại tinh thần, vội vã vươn tay ra nắm chặt đôi tay đang cầm dù của Lục Tiến, muốn nói cho hắn biết tin tức vừa nghe được.
“Anh biết rồi, đừng lo lắng.” Lục Tiến vươn tay kéo cô vào trong lòng nhẹ nhàng vỗ về bờ vai run rẩy của cô.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: