Vũ Như được ôm về Cánh cửa phòng tân hôn đóng sầm lại, vứt bỏ hai thân già đứng chơ vơ giữa hành lang. Tấm khăn trắng đầy vết đỏ kia chụp vào mặt Tống Sơn, khiến ông tức đến phát điên.
Hạ Cẩm vội vàng kéo khăn xuống, liếc thấy dấu vết cũng ngại nhìn nhiều. Bà còn mải chú ý đến ông chồng đang chuẩn bị biến thân thành atula đứng một bên. Bị cái thứ dơ bẩn này vứt vào mặt, làm gì có người nào chịu được. Huống hồ là bậc tôn quý, từ nhỏ tới lớn được người người trọng vọng, mười đầu ngón tay không dính nước như Tống Sơn.
Thì ra cô vẫn chưa đi xa, một mực chờ đợi Tống Sơn. Ông cảm thấy tình huống này khá thú vị, bèn đưa tay kéo Hạ Cẩm vào lòng, giọng nói ôn tồn vang lên vừa phải, đủ để người nấp bên kia nghe được: “Vợ ơi. Lại đây với anh.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: