Ban đêm bệnh viện vắng người. Chỉ có một y tá và bác sĩ trực đẩy băng ca ra tiếp Nguyễn Vũ Như. Thấy người đến, Vũ Như luyến tiếc không nỡ buông tay, nhỏ giọng: “Không muốn nằm đâu, anh bế tôi đi”
Phụ nữ, nhất là phụ nữ đẹp làm nũng thì thật đáng yêu. Lê Hiền bị dụi một lúc, cũng chiều ý: “Được, vậy tôi bế cô đến phòng cấp cứu: Nói xong liền đưa mắt ra hiệu, hai người kia khó hiểu nhìn nhau rồi cũng đi. Vũ Như bị đau đớn, theo lẽ thường phải nhanh chóng lên băng ca cấp cứu nhưng lại cố tình muốn cùng anh dây dưa, đúng là thói lẳng lơ khó bỏ.
“Anh Hiền..” Cô chớp chớp mắt, bàn tay đưa lên lần mò vào bên trong cổ áo sơ mi.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: