Tống Thành chưa phải đút đồ ăn cho ai bao giờ, tay chân lóng nga lóng ngóng. Chật vật mãi, cuối cùng cũng cho An Nhiên ăn xong. Hắn còn tử tế lấy khăn lau miệng cho cô, để sẵn nước ở đầu giường rồi mới chịu đi.
Không ra ngoài xả bớt nhiệt thì hắn nổ tung mất, vợ hắn ăn no kềnh thì lăn ra ngủ mất rồi, Tống Thành cảm thấy cuộc sống sau hôn nhân của mình phải chịu rất nhiều nỗi niềm đáng thương.
Trước hết, hắn gọi điện cho con trai, hỏi thăm thằng bé ở nội trú thế nào. Cá Chép ôm điện thoại mà cô giáo đưa cho, líu la líu lô kể lể một hồi. Đại khái đi học rất vui, thỉnh thoảng có nhớ chú Thành một chút. Thắng bé không quên dặn dò: khi nào mẹ con về thì chú nhớ dặn mẹ tới thăm con nhé! Tống Thành đồng ý, nghĩ cũng sắp đến lúc để hai mẹ con gặp nhau rồi.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: