An Nhiên chật vật rất lâu, mãi đến khi có tiếng người đi tới, Tống Thành mới miễn cưỡng buông cô ra. Cô bật dậy khỏi người hắn nhanh như bị điện giật, vội vàng chỉnh sửa lại váy áo của mình.
Người vừa đi tới là Nguyễn Vũ Như. Cô ta vừa bước vào cửa, nhìn thấy bộ dạng xộc xệch của An Nhiên, cộng thêm khuôn mặt đỏ bừng, lúng túng không dám nhìn thẳng của cô thì hiểu ngay sự việc. Tống Thành thấy Vũ Như thì khó chịu ra mặt, bèn đứng lên khỏi bàn ăn, bỏ ra ngoài. Ngay khi hắn lướt qua, Vũ Như lờ mờ ngửi thấy một làn hương phụ nữ mong manh – mùi của An Nhiên Chắc chắn bọn họ vừa làm chuyện đáng xấu hổ giữa thanh thiên bạch nhật.
Vũ Như ngồi vào đúng chiếc ghế mà Tống Thành vừa bỏ lại, ánh mắt thâm thúy nhìn An Nhiên vẫn đứng một góc lúng túng Cô ta cười nhạt: “Chỉnh cái dây áo lót thôi mà sao lâu như vậy? Muốn cho chị thấy thì chị cũng đã thấy rồi”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: