Nguyễn Vũ Như ngồi nói chuyện vu vơ với An Nhiên một chút, thỉnh thoảng lại mang mấy chuyện từ hồi nhỏ ra kể. An Nhiên nghe mà như không, chỉ có một mình Vũ Như tự biên tự diễn mãi mà không biết chán.
“Em còn nhớ con chim vành khuyên chúng mình nuôi ngày xưa không?”
Con vành khuyên đó là do An Nhiên nhặt về từ ngoài chợ, nó yếu đến mức sắp chết, nằm bẹp trong đám lá khô bẩn thỉu. An Nhiên lúc đó còn là cô bé con, trên đường đi học về thì tình cờ trông thấy con vành khuyên tội nghiệp sắp sửa làm mồi cho con mèo hoang, cô vội xua con mèo đi, cẩn thận dùng hai tay nâng con chim nhỏ mang về chăm SÓC Ban đầu Vũ Như chê nó hôi hám, bẩn thíu, không cho cô nuôi trong phòng. An Nhiên phải lén lút làm một cái ổ nhỏ cho nó trong gầm giường mình. Nửa tháng trời chăm nom ăn uống, con chìm thảm hại đã trở nên khỏe. , bộ lông óng ả mượt mà hẳn ra. Nó bắt đầu hót líu lo. Vũ Như thích quá, đòi mua một cái lồng để nhốt nó vào.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: