Trời đã xâm xẩm tối, một cơn dông không báo trước đột ngột kéo đến, làm không khí lành lạnh, gió giật vù vù. An Nhiên từ trong nhà nhìn ra, nỗi bất an cứ ngày một lớn dần, mỗi giây phút đều như nước biển dâng ngập đến cổ họng, sắp sửa bóp nghẹt hô hấp.
Cơn dông điên cuồng bốc từng nắm cát bụi quăng ném khắp nơi. Ngoài vườn, những người làm vội vàng gọi nhau chạy vào nhà tránh tạm. Gió lốc cứ thế vù vù quét qua thảm cỏ, nếu Hà Văn Nhĩ không kịp sai người làm đóng hết tất cả các cánh cửa lại thì chỉ chớp mắt, nước mưa sẽ hắt ướt hết nửa nhà.
Cơn mưa rầm rập như thác đổ, trút xuống xối xả giống như cảm xúc của An Nhiên. Lúc này cơn dông đã ngớt, chỉ có mưa là quất ràn rạt tứ phương. Cô đánh liều chạy ra ngoài, cảm thấy nếu mình còn ở đây thì sẽ chết vì lo nghĩ mất.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: