Náo loạn một hồi, cuối cùng, An Nhiên và Tống Thành mặt đối mặt, nhìn nhau thở phì phò.
Nước mắt đã khô trên mặt cô nên vết thương đã bớt xót. Ngược lại, Tống Thành thì ôm vai, ngồi gục xuống giường. Vết thương ở eo hắn cũng đau nhức vì phải vận động quá nhiều. Trán hắn lấm tấm mồ hôi, dù đã gồng mình chịu đau nhưng hắn vẫn không thể tỏ ra bình thương được.
Hôm đó, khi phanh xe vội vàng, vai hắn bị tông vào cửa kính cường lực, nhức nhối khủng khiếp. Nhưng eo hắn còn thảm hơn ni Lúc ấy, hắn chỉ thấy tê rần, không nghĩ tới việc eo bị thương nặng đến mức bị mất cảm giác tạm thời. Bây giờ vết thương mới thực sự như con thú được xổ lồng, liên tục cắn xé bên người hắn mỗi giây mỗi phút.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: