Trời đã tối muộn, Diệp Phong đi vào bệnh viện hỏi thăm tình hình sức khỏe của Minh Châu. Từ khi Ân Lãm bị tống cổ sang châu Âu một cách oan uổng, Diệp Phong được bàn giao lại công việc này. Vốn dĩ anh không hứng thú gì với việc thăm nom người bệnh nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.
Diệp Phong một thân đồ đen, dừng chiếc xe thể thao trước cổng bệnh viện, không nghĩ ngợi, đi thẳng lên số phòng mà Ân Lãm đã gửi.
Trên giường bệnh, Minh Châu vẫn nhằm nghiền mắt. Hiện tại, cô không khác nào bộ xương khô trong chiếc áo bệnh nhân thùng thình. Mái tóc nâu bông xù mất sức sống vương vãi đầy trên gối. Diệp Phong đứng nhìn một lúc, vẫn không thực sự tin cô gái bé nhỏ này lại dám gan góc một mình chống lại hai tên cướp để bảo vệ con trai của bạn thân.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: