Tùy chỉnh đọc sách

Màu nền đọc sách
Cỡ chữ 19px
Giãn dòng
Font chữ
Chương 11 / 223

Chương 11

2 ngày trước
🎧
Nghe Truyện Bằng Giọng AI
Rảnh tay nghe truyện mọi lúc (skincare, thư giãn, làm việc...)
Giọng tự nhiên
Tốc độ:

Chương 11: Cô bị anh ép vào tường rồi.

Tử Diễm?

Giọng nói trầm thấp, mạnh mẽ giàu từ tính, kết hợp với cái tên này.

Đúng thật là làm tan chảy trái tim của tất cả phụ nữ mà.

Nhưng đối với cô mà nói, những lời này lại kinh khủng giống như việc Diêm Vương đang nói bên tai cô “đã đến lúc rồi” vậy.

“A!” Gần như là theo bản năng, cô nhanh chóng giơ tay lên đẩy anh ra.

‘Bịch’ một tiếng, cô ngã xuống đất.

‘Ting’ cửa thang máy đúng lúc mở ra.

Cô còn không kịp kêu lên một tiếng đầy đau đớn, cơ thể đã tự động phản ứng, trực tiếp bò dậy, cúi người nhanh chóng chạy ra ngoài.

Chạy, cô bắt buộc phải chạy, chạy đến một nơi thật xa…

“A!” Vừa chạy ra khỏi thang máy, thân thể của cô đột nhiên xoay tròn một trăm tám mươi độ, ‘bịch’ một tiếng, cô bị ép lên tường.

Sau đó, một bóng đen cao lớn xuất hiện trong tầm mắt của cô.

Vân Tử Lăng hoảng hốt, muốn nghiêng người trốn đi.

Nhưng mà tay của người đàn ông đã nhanh chóng xuất hiện ở trên tường.

Ngay sau đó, thân mình của anh cũng nhanh chóng dán lên người cô.

Vân Tử Lăng vô cùng sửng sờ.

Cô bị anh ép vào tường rồi!

Đôi mắt đen sâu thẳm của của người đàn ông nhìn chằm chằm vào mặt cô, ngay sau đó, cúi người, giọng nói trầm thấp chậm rãi truyền vào tai cô: “Cô, là ai?”

Hô hấp của Vân Tử Lăng như ngừng lại, bàn tay vốn dĩ đang định đẩy anh ra của cô cứ như vậy mà ngây ngốc dừng lại giữa không trung.

Anh hỏi, cô là ai?

Cô ngạc nhiên giương mắt nhìn vào đôi mắt lạnh lùng đang mang ý thăm dò của anh.

Trong lòng vô cùng hoảng loạn.

Vậy mà anh lại không gọi cô là Tử Diễm, ngược lại lại hỏi cô là ai?

Anh nhìn ra sơ hở sao?

Không, không thể nào!

Cô và Vân Tử Diễm là cặp song bào thai cùng trứng vô cùng hiếm có, cũng có thể nói, chỉ nhìn mặt, căn bản không thể phân biệt được.

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, có hàng loạt ý nghĩ đã xuất hiện trong đầu cô.

Ngón tay với những khớp xương rõ ràng của người đàn ông đang nắm lấy cằm của cô, giọng nói lạnh lùng, lại trầm thấp chỉ đủ để cho hai người bọn họ nghe được: “Trả lời tôi!”

Anh không thể nào nhìn ra sơ hở được.

Cô cũng tuyệt đối không thể để cho Vân Tử Diễm biết được cô đang ở đây.

Vậy thì…

‘Hít!’ Vân Tử Lăng hít một hơi thật sâu.

Giây tiếp theo, cô mỉm cười, khiến cho cả khuôn mặt đều trở nên vô cùng quyến rũ, đến ngay cả giọng nói cũng trở nên nũng nịu: “Ảnh… Ảnh Quân… Anh nói thử xem em là ai, thật đáng ghét!”

Bầu không khí bỗng nhiên trở nên vô cùng yên tĩnh.

Trong lòng bàn tay của Vân Tử Lăng đều là mồ hôi.

Sao vậy?

Chẳng lẽ, cô xưng hô sai rồi?

Anh Hoắc? Anh Quân?

Trên môi của người đàn ông dần xuất hiện ý cười, một nụ cười lạnh lùng mang theo sự mỉa mai, khiến cho người khác không nhịn được mà phát run: “Cô là Tử Diễm?”

“Đúng vậy.”

Cô cười, nụ cười rõ ràng có hơi cứng ngắc.

Sao lại thế này, anh đúng thật là đang cười, nhưng tại sao lại cười một cách lạnh lùng như vậy?

“Đến đây làm gì?” Ánh mắt của người đàn ông nhìn một lượt quần áo cô đang mặc trên người.

“Em… Em đến thăm bạn!” Cô đứng thẳng dậy, học dáng vẻ của Vân Tử Diễm: “Em, em không muốn người khác nhận ra mình, vậy nên mặc quần áo bình thường, dù sao thì… Đến bệnh viện thì cũng cần phải tôn trọng người khác mà, đúng không?

Anh cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt không chút tình cảm mà nhìn lướt qua vòng eo của cô: “Vì sao lại trốn anh?”

Vân Tử Lăng hít vào một hơi, ngay lập tức trở nên rất căng thẳng.

Nói chuyện thì nói chuyện, vì sao, anh lại… ôm cô?

Người đàn ông ôm lấy cô, khóe môi khẽ lộ ra vẻ lạnh lùng, nhưng ngay lập tức đã bị anh ta che giấu, đôi mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt: “Sao lại cứng đờ như thế? Anh nhớ là em rất thích anh ôm em mà?”

Hai tay đang đặt ở bên hông của Vân Tử Lăng dần nắm chặt lại thành nắm đấm, khớp xương trắng bệch, cô siết rất mạnh, giống như dây thần kinh đang căng cứng của cô lúc này vậy.

“Chẳng lẽ, em…”

“Ảnh Quân…”

Cô cười nhẹ, ngắt lời anh.

Giây tiếp theo, cô đột nhiên kiễng mũi chân, ôm lấy cổ anh, mang theo vẻ nũng nịu, giận dỗi mà nói: “Anh cao thật đấy, em đã kiễng chân rồi mà cũng không với tới được…”

Đến chương:

🛋️ Góc Đọc Sách Thư Giãn

Phụ kiện & decor êm dịu cho hội cú đêm cày truyện bảo vệ thị lực và cột sống
Bán chạy nhất
Đèn LED Kẹp Đọc Sách Ban Đêm Chống Mỏi Mắt

Đèn LED Kẹp Đọc Sách Ban Đêm Chống Mỏi Mắt

3 chế độ ánh sáng ấm, pin 24h, bảo vệ mắt khi đọc đêm
Khuyên dùng
Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Xoay 360° Đầu Giường

Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Xoay 360° Đầu Giường

Đỡ mỏi tay, nằm cày truyện cả đêm cực kỳ thoải mái
Chill & Ngọt
Nến Thơm Thư Giãn Hương Gỗ Trầm & Hoa Nhài

Nến Thơm Thư Giãn Hương Gỗ Trầm & Hoa Nhài

Tạo không gian ấm áp, êm dịu dễ ngủ sau mỗi trang sách
Thư thái
Trà Hoa Cúc Mật Ong Giúp Ngủ Ngon & Dịu Mắt

Trà Hoa Cúc Mật Ong Giúp Ngủ Ngon & Dịu Mắt

Hộp 20 túi lọc, thanh nhiệt, thư giãn sau giờ làm việc
* Nền tảng nhận hoa hồng nhỏ khi bạn mua qua liên kết để duy trì website phi lợi nhuận. Cảm ơn bạn!
💖
Hội Mê Truyện Thích Đọc Truyện
Nhận thông báo chương mới sớm nhất, săn ưu đãi VIP và cùng bàn luận tình tiết

Bình luận chương 11 (0)

Chưa có bình luận nào cho chương này. Hãy là người đầu tiên để lại cảm nghĩ!

Có thể bạn cũng thích

Dụ dỗ sau hôn nhân HE
Dụ dỗ sau hôn nhân
cưới trước yêu sau · ngọt ngào quyến rũ
Kẻ Thế Thân HE
Kẻ Thế Thân
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
Chẳng Thể Có Anh HE
Chẳng Thể Có Anh
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
🚫 Nội dung truyện được bảo vệ bản quyền. Không cho phép sao chép!