Ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa sổ chiếu vào, tuyết đọng trên mái ngói lưu ly cũng dần tan chảy. Trong nội điện, một nữ tử nằm trên giường bị ánh nắng chiếu lên khiến nàng vô thức nghiêng mặt đi. Có người nhìn thấy cảnh này, hắn như có linh cảm mà vén màn lên, quả nhiên, nữ tử dường như vẫn còn khó chịu, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, khuôn mặt nhỏ nhắn như bàn tay cũng nhăn nhó, nhưng rất nhanh nàng mở mắt ra, mơ màng nhìn thẳng vào người đứng cạnh giường.
Nàng ngẩn ra một lúc, ánh mắt đột nhiên trở nên tỉnh táo. Nàng vô thức muốn ngồi dậy, nhưng bị Tư Nghiên Hằng một tay ấn trở lại:
“Đừng cử động lung tung.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: