Trong dãy núi rậm rạp, ánh trăng sáng tỏ sao thưa thớt, khu vực săn bắn yên tĩnh đến lạ thường, tiếng bước chân vội vã của các cung nhân qua lại càng khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt và trầm lắng hơn.
Trong lều trại, Tôn thái y đang chẩn trị cho Chử Thanh Oản, bên ngoài quỳ đầy nô tỳ và cấm quân.
Bên trong lặng lẽ, chỉ nghe thấy tiếng khóc nức nở bị kìm nén của Lộng Thu, người đầy cỏ khô và vết máu, sự tự trách và lo lắng khiến nàng không thể ngăn nổi nước mắt. Trì Xuân, ngay khoảnh khắc nhìn thấy chủ tử, đã sợ hãi đến mức mặt mày trắng bệch, chỉ có thể gắng gượng giữ bình tĩnh, sai người mang nước nóng đến để lau rửa mặt và thân thể cho chủ tử.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: