Trên có thiên đường, dưới có Tô Hàng (Tô Châu và Hàng Châu), nắng xuân tháng ba, vùng đất hữu tình Tô Châu mờ mờ ảo ảo khói sương, giống như mỹ nhân được che bởi một lớp voan mỏng, phong tình vạn chủng vô ngần. “Lập Hộ này, trong tay chú bưng cái gì thế?” Tại một khu nhà cổ kính có vườn cây, Hoàng Ưng đưa mắt nhìn Lập Hộ sắp đi ngang qua anh ta.
Lập Hộ nhăn nhó: “Còn gì nữa? Tứ bà cô họ Mộc của chúng ta muốn ăn. Giữa tháng ba mà cô áy đòi ăn dưa hấu”. Vừa nói anh ta vừa cau mày, bây giờ xã hội hiện đại, đừng nói là tháng ba đòi ăn dưa hấu, đến tháng chạp muốn ăn cũng không thành vấn đề. Có điều Ly Tâm đúng là rắp tâm gây khó dễ cho anh ta.
Hồng Ưng đứng bên cạnh Hoàn Ưng lên tiếng: “Cô ấy có thể ăn dưa hấu sao? Lập Hộ chú đừng chiều cô ấy quá.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: