Tùy chỉnh đọc sách

Màu nền đọc sách
Cỡ chữ 19px
Giãn dòng
Font chữ
Chương 25 / 132

Chương 25: Ấm giường

2 ngày trước
🎧
Nghe Truyện Bằng Giọng AI
Rảnh tay nghe truyện mọi lúc (skincare, thư giãn, làm việc...)
Giọng tự nhiên
Tốc độ:

"Tiêu diệt mọi thế lực cho tôi. Kể cả những người có mặt ngày hôm nay, tôi không muốn nhìn thấy bất cứ một ai". Tề Mặc mở miệng bằng một giọng lạnh lẽo không mang bất cứ sắc thái tình cảm nào. Hắn vừa đặt chân đến Đông Nam Á, có kẻ dám tặng hắn liền hai món quà, hắn phải trả lại chúng gấp đôi.

"Vâng ạ", Hoàng Ưng lập tức trả lời. Nếu không nay không có Ly Tâm, bọn họ và gia chủ chắc gì còn sống sót. Dù những người tham gia hội nghị hôm nay không có liên quan hay không, họ đều đáng chết. Là đại ca trong giới xã hội đen Đông Nam Á mà để xảy ra sơ suất lớn như vậy, họ sống cũng vô dụng.

Chiếc xe sang trọng phóng nhanh trên đường phố, rời khỏi khu vực trung tâm, hướng về khu vực ngoại ô thành phố.

Ôi, toàn thân nhức mỏi quá, Ly Tâm nhíu mày rồi mở mắt. Lúc nãy, cô nghĩ ngợi một hồi rồi thiếp đi lúc nào không biết. Tên Tề Mặc đáng chết không biết ném cô vào xó nào mà toàn thân như bị một vật nặng đè xuống, vô cùng đau nhức. Tên này đúng là đồ keo kiệt.

Suỵt! Một ngón tay đưa lên môi làm động tác ra hiệu im lặng, khiến Ly Tâm vừa tỉnh giấc giật bắn mình. Cô nhướng mày về phía Hoàng Ưng đứng bên ngoài xe ô tô quay người nhìn cô. Hắn ra hiệu Ly Tâm đừng lên tiếng, đưa ánh mắt kỳ lạ về phía sau lưng cô rồi lập tức quay đi chỗ khác.

Ly Tâm mở to mắt, người vẫn giữ nguyên tư thế. Cô liếc nhìn vật nặng trên vai mình. Trời ạ, hóa ra Tề Mặc tựa vào vai cô nhắm mắt ngủ. Lúc này vẫn có thể ngủ được, Ly Tâm không khỏi khâm phục Tề Mặc, làm lão đại thoải mái thật đấy.

Thảo nào cô có cảm giác bị một vật nặng đè trĩu vai. Hóa ra Tề Mặc coi cô như chiếc gối ngủ. Mặc dù hắn chỉ dựa đầu vào vai cô nhưng lực đè không phải nhẹ. Ly Tâm bất giác thu lại ánh mắt, ở tư thế này không dễ quan sát. Cô chỉ sợ tiếp tục nhìn hắn, nước mắt sẽ chảy ra.

Ly Tâm đưa mắt ra ngoài cửa xe, thấy xe đỗ trước cổng một ngôi biệt thự, xung quanh đứng đầy hộ vệ. Hồng Ưng và một người đàn ông lạ mặt đứng ở bên trái và bên phải cửa xe, quay lưng lại chiếc xe. Ly Tâm chửi thầm trong lòng, khoa trương quá đi. Mỗi việc Tề Mặc chợp mắt mà có bao nhiêu người canh chừng, đúng là lão đại có khác.

Vai đau, lưng mỏi, bụng đói. Ly Tâm nhẫn nhịn đúng mười phút, cô chuẩn bị quay sang đánh thức Tề Mặc, liền thấy hắn ngẩng đầu. Đôi mắt hắn không hề tỏ ra vừa ngủ say, mà vô cùng tỉnh táo.

Ly Tâm cau mày: "Anh giả vờ ngủ?". Nói xong, cô bất giác á khẩu. Tề Mặc giả bộ ngủ, dù là chuyện vô lý cũng thành có lý.

"Lão đại". Hoàng Ưng thấy Tề Mặc mở mắt liền quay đầu cung kính.

Tề Mặc quan sát Ly Tâm đang nhăn nhó xoa bóp vai, hắn cúi đầu hỏi: "Đói rồi à?"

Ly Tâm hơi sững người nhìn gương mặt vô cảm của Tề Mặc. Hắn hỏi câu đó không phải kỳ lạ ở mức bình thường. Tuy nhiên, hiện thực chiến thắng tất cả, bụng đói là bụng đói, chuyện gì cũng dễ nói. Cô liền gật đầu tuôn một tràng: "Cải trắng xào dấm, Gan ngỗng rán, sườn xào chua ngọt, vịt om tương, canh phỉ thúy".Vừa dứt lời, Ly Tâm cảm thấy mình coi như xong. Tề lão đại sẽ nghe lời cô sao? Mặc kệ, cô cũng chẳng đòi hỏi nữa, cho ăn gì thì ăn nấy. Nhưng mà Tề lão đại đã nói muốn ăn cơm đâu nhỉ? Ly Tâm đột nhiên cảm thấy rất tủi thân. Cô chỉ ăn trộm một miếng ngọc thôi mà, có đáng không?

Hai người ngồi vào bàn ăn. Đầu bếp như có phép thuật chỉ vài phút sau dọn lên tất cả các món Ly Tâm yêu cầu. Ly Tâm chỉ cần ngửi thôi cũng biết, các món ăn này có hương vị rất chuẩn.

"Phần thưởng ngày hôm nay".

Ly Tâm quay sang nhìn Tề Mặc đang ăn bít tết. Cô bất giác tối sầm mặt, cứu mạng hắn chỉ đổi có một bữa cơm thôi sao. Ly Tâm trề môi: "Rẻ quá".

Tề Mặc liền đưa ánh mắt lạnh lẽo về phía cô. Ly Tâm lập tức cúi đầu không dám nhìn Tề Mặc. Cô nhanh chóng cầm đũa gắp thức ăn lia lịa. Ăn thì ăn, có phần thưởng dù sao vẫn hơn không có. Kiểu gì cô cũng không thể nói lại hắn, không thể cãi lại hắn, đánh nhau càng không. Người nào lâm vào hoàn cảnh này chắc cũng chỉ còn cách cúi đầu.

Cả bữa ăn không ai nói với ai một câu nào. Tề Mặc vẫn giữ bộ mặt nghiêm nghị. Về phần Ly Tâm, trước các món ăn ngon, cô bất chấp tất cả. Anh nghiêm nghị là việc của anh, tôi ăn cơm vui vẻ là chuyện của tôi. Vì vậy, không khí trên bàn ăn vô cùng quái dị. Một đầu là tiết trời băng giá của tháng chạp, một đầu là tiết xuân tháng ba ấm áp.

Căng da bụng trùng da mắt. Sau khi trải qua một ngày k*ch th*ch nhất trong cuộc đời, Ly Tâm rất tự giác xin Tề Mặc cho cô về phòng đi ngủ.

"Tắm rửa sạch sẽ đi". Khi một chiếc khăn tắm bay đến, Ly Tâm theo phản xạ giơ tay ra bắt. Cô đứng ở cửa cau mày nhìn Tề Mặc đang ở trong phòng. Chuyện này là thế nào? Chẳng phải họ bảo căn phòng này là của cô hay sao? Tại sao Tề Mặc lại xuất hiện ở đây?

"Tề lão đại, đây là phòng của tôi". Trừng mắt nhìn Tề Mặc một hồi, thấy hắn không có ý bỏ đi, Ly Tâm đành mở miệng nhắc nhở.

Tề Mặc vẫn giữ gương mặt lạnh lùng, không nói một lời nào. Hắn bước tới nắm lấy cổ áo Ly Tâm, lôi xềnh xệch đến cửa nhà tắm rồi ném cô vào trong.

Ở trong nhà tắm, Ly Tâm không hề hối hận là cô không giãy giụa. Bởi vì Ly Tâm biết chống cự Tề Mặc sẽ có hậu quả hết sức nghiêm trọng. Có điều, bây giờ hắn muốn gì?

Ly Tâm nghĩ mãi cũng không hiểu rõ ý định của Tề Mặc. Cô tắm vội tắm vàng rồi mặc quần áo chỉnh tề đi ra ngoài. Tề Mặc đang ngồi tựa vào thành giường, cất giọng lạnh lẽo: "Lại đây".

Ly Tâm nhìn thẳng vào Tề Mặc: "Tề lão đại, tôi chỉ nhận lời làm người hầu của anh, chứ không nhận lời làm công cụ ấm giường của anh". Không cần biết Tề Mặc có ý gì, chỉ nhìn bộ dạng của hắn cũng có thể đoán chuyện gì sẽ xảy ra. Ly Tâm tỏ thái độ nghiêm túc chưa từng có.

Tề Mặc cất giọng trầm trầm: "Tôi không bao giờ nói lại lần thứ hai".

Mặc dù ánh mắt của Tề Mặc không lộ rõ sát khí nhưng người đối diện không khỏi toát mồ hôi lạnh. Trong không khí nồng nặc mùi thuốc súng đó, niềm kiêu hãnh từ trong xương tủy Ly Tâm đột nhiên bộc phát. Cô có thể chấp nhận làm đầy tớ vì dù sao mình cũng là kẻ yếu thế. Nhưng làm công cụ ấm giường, hắn đừng có mơ.

Nghĩ đến đây, Ly Tâm chẳng còn kiêng nể ai hết: "Nếu Tề lão đại muốn sử dụng căn phòng này, tôi sẽ đổi sang chỗ khác. Anh muốn mỹ nhân ấm giường, tôi sẽ đi thông báo cho Hồng Ưng. Xin cáo từ". Ly Tâm vừa nói vừa lùi bước rồi quay người đi ra ngoài.

"Cô to gan thật".

Đến chương:
🧋 Tiếp thêm năng lượng cho team Thichdoctruyen
Bản dịch mượt mà chạm đúng cảm xúc của bạn? Mời team ly trà sữa ngọt ngào nhé!

🛋️ Góc Đọc Sách Thư Giãn

Phụ kiện & decor êm dịu cho hội cú đêm cày truyện bảo vệ thị lực và cột sống
Bán chạy nhất
Đèn LED Kẹp Đọc Sách Ban Đêm Chống Mỏi Mắt

Đèn LED Kẹp Đọc Sách Ban Đêm Chống Mỏi Mắt

3 chế độ ánh sáng ấm, pin 24h, bảo vệ mắt khi đọc đêm
Khuyên dùng
Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Xoay 360° Đầu Giường

Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Xoay 360° Đầu Giường

Đỡ mỏi tay, nằm cày truyện cả đêm cực kỳ thoải mái
Chill & Ngọt
Nến Thơm Thư Giãn Hương Gỗ Trầm & Hoa Nhài

Nến Thơm Thư Giãn Hương Gỗ Trầm & Hoa Nhài

Tạo không gian ấm áp, êm dịu dễ ngủ sau mỗi trang sách
Thư thái
Trà Hoa Cúc Mật Ong Giúp Ngủ Ngon & Dịu Mắt

Trà Hoa Cúc Mật Ong Giúp Ngủ Ngon & Dịu Mắt

Hộp 20 túi lọc, thanh nhiệt, thư giãn sau giờ làm việc
* Nền tảng nhận hoa hồng nhỏ khi bạn mua qua liên kết để duy trì website phi lợi nhuận. Cảm ơn bạn!
💖
Hội Mê Truyện Thích Đọc Truyện
Nhận thông báo chương mới sớm nhất, săn ưu đãi VIP và cùng bàn luận tình tiết

Bình luận chương 25 (0)

Chưa có bình luận nào cho chương này. Hãy là người đầu tiên để lại cảm nghĩ!

Có thể bạn cũng thích

Dụ dỗ sau hôn nhân HE
Dụ dỗ sau hôn nhân
cưới trước yêu sau · ngọt ngào quyến rũ
Kẻ Thế Thân HE
Kẻ Thế Thân
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
Chẳng Thể Có Anh HE
Chẳng Thể Có Anh
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
🚫 Nội dung truyện được bảo vệ bản quyền. Không cho phép sao chép!