Hai người ngồi nghỉ tầm mười phút, Tề Mặc đứng dậy hắng giọng: "Đi thôi".
Ly Tâm biết nơi này vẫn rất nguy hiểm. Ngoài sự uy h**p của đám thổ dân còn bị nhiễm xạ nặng. Bản thân cô không nói làm gì, Tề Mặc chắc chắn sẽ không thể chịu đựng lâu. Hơn nữa, hai người không có đồ ăn thức uống, cứ tiếp tục tình trạng này khong sớm thì muộn cũng sẽ bỏ mạng. Ly Tâm im lặng cùng Tề Mặc đứng dậy.
Ly Tâm né tránh cánh tay Tề Mặc giơ ra định ôm cô. Cô kiên định nắm chặt khẩu súng Tề Mặc vừa đưa, miệng mỉm cười: "Tôi đi được". Vừa nói, Ly Tâm vừa thò đầu ra khỏi hốc cây. Nếu Tề Mặc tiếp tục bế cô chạy, tốc độ và thể lực của hắn sẽ nhanh chóng cạn kiệt. Vào lúc này, cô giảm gánh nặng cho hắn bao nhiêu, cơ hội sinh tồn sẽ nhiều hơn bấy nhiêu. Cô không phải là người yếu đuối, tuyệt đối không làm hòn đá kéo chân hắn vào lúc này.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: