Tần thị nghe được Từ thị nói như vậy, càng khóc thêm thương tâm, hoàn toàn không có chú ý đến trên mặt đối phương chợt lóe lên vẻ chán ghét. Bà ta vẫn thao thao bất tuyệt nói lời vô nghĩa, muốn tranh thủ người khác đồng tình cùng quan tâm, lại cũng không nghĩ xem người khác có nguyện ý nghe hay không.
Từ thị lại giả bộ làm khuông làm dạng an ủi vài câu, rồi làm ra dáng vẻ mệt mỏi, ho khan vài tiếng, xin lỗi nói: "Ai, quả nhiên là đã tuổi lớn, một chút gió cũng chịu không nổi, mới nói vài câu đã mệt mỏi khó thở."
Hạ Liên Phòng nghe vậy, nhẹ giọng cười nói: "Đây là lời gì vậy, tổ mẫu thân mình xương cốt rất cường tráng, làm thế nào cũng vẫn trưởng mệnh trăm tuổi đấy!"
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: