Đối với hành vi không có lễ phép của Ngụy Lâm Lâm, Hạ Lan Tiềm cũng đã nói vài lần, nhưng chỉ cần hắn vừa nói, Ngụy Lâm Lâm liền lôi lý do ta làm việc có phong cách của ta ra, ta vô thân vô cố, nếu ngươi chỉ trích ta, vậy ngươi chính là không tôn trọng ta. Giữa bất tri bất giác, Hạ Lan Tiềm cảm thấy giữa mình cùng Ngụy Lâm Lâm tựa hồ thật sự có cái gì đó thiếu sót. Nhưng mà hắn tuổi trẻ khí thịnh nên cũng không thể minh bạch, chỉ cảm thấy lần đầu tiên mình thích một người, vô luận thế nào đều nhìn không thấu. Cho nên Ngụy Lâm Lâm không lễ phép, lại thành hắn đi nói lời xin lỗi thay. Cũng may Hạ Liên Phòng cũng không thèm để ý, bằng không Hạ Lan Tiềm thật sự không biết mình nên nói với Ngụy Lâm Lâm như thế nào.
Bởi vì Hạ Liên Phòng có bầu cho nên bọn họ cố ý thả chậm tốc độ, ven đường gặp cái gì chơi vui hoặc là náo nhiệt còn có thể tới xem một chút. Đối với hành vi vui đùa của bọn hắn, trong lòng Ngụy Lâm Lâm cảm thấy phi thường bất mãn, chẳng qua chỉ là mang thai mà thôi, dựa vào cái gì bởi vì một mình Hạ Liên Phòng lại bắt nhiều người đi theo như vậy? Nàng ta chịu không nổi mỗi ngày cưỡi ngựa còn phải tản mạn, nếu có thể một mình lao nhanh đến Yến Lương thì tốt rồi. Hơn nữa, ven đường này có cái gì mà chơi vui? Chẳng lẽ vị Thanh vương phi này chưa từng trải việc đời sao?
Ngụy Lâm Lâm kỳ thật đã xem thường Hạ Liên Phòng, cảm thấy nàng bị cái gọi là tam tòng tứ đức kia trói buộc lại, thật vất vả ngồi vào vị trí công chúa, cuối cùng lại bị bắt gả cho một nam tử tuổi tác so với nàng lớn hơn nhiều như vậy, hiện tại chỉ là ở dân gian nhìn thấy chút trò lặt vặt ngạc nhiên cổ quái mà đã có thể cao hứng như thế, thật là khiến người ta không biết nên nói cái gì cho phải. Sao người trong thành Yến Lương mà còn không được trải nghiệm nhiều bằng bọn người trong chốn giang hồ như họ sao?
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: