Mẫn Mẫn công chúa không sợ Mộ Lâm công chúa tức giận, Mộ Lâm có tức chết rồi thì nàng cũng không quản, nhưng nếu chọc giận Hạ Liên Phòng thì các nàng cũng không có quả ngon để ăn. Cho nên sau khi Mộ Lâm nói năng tùy hứng như vậy, Mẫn Mẫn thật sự không thể bất kể nàng ta, quay đầu nói với Hạ Liên Phòng: "Vương phi nương nương, Mộ Lâm tỷ tỷ chỉ nói lời mê sảng, ngài chớ có để bụng. Nếu nàng còn không lựa lời như vậy nữa, ngài hãy sai người đem nàng bắt lại phạt trượng đi."
Mộ Lâm vừa nghe muội muội nói như vậy, suýt nữa tức lệch mũi: "Ngươi! Ngươi còn coi ta là tỷ tỷ của ngươi sao? Có người đối xử với tỷ tỷ như ngươi sao?"
Mẫn Mẫn nói: "Ngươi cũng biết ngươi là tỷ tỷ của ta, vậy có thể làm phiền ngươi làm những chuyện của một người tỷ tỷ có được hay không? Thanh vương điện hạ cùng vương phi tâm đầu ý hợp, ngươi tự xem lại ngươi xem, ngươi có chỗ nào so được với vương phi? Chúng ta bây giờ là kẻ vong quốc, còn có thể lưu lại tính mạng đã là thiên đại ban ân, thế mà ngươi còn có ý nghĩ kỳ lạ, thật sự không sợ bị chém đầu sao?!"
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: