Nam nhân trước mặt là vị thượng giả, thân phận tôn quý, tay cầm đại quyền, xuất thân cao quý, được phong là Vương, thiếu niên thành danh, được thế nhân sùng bái kính sợ, trong nhân sinh của hắn căn bản không có khả năng suy sụp tồn tại. Người giống như vậy sao có thể hiểu được nàng chứ? "Thần nữ chỉ là nữ tử khuê các bình thường, chỉ biết thêu thùa đánh đàn, tay trói gà không chặt, chẳng lẽ vương gia còn tưởng rằng thần nữ có thể họa quốc hay sao?" Nàng mang vài phần mỉa mai nhìn Thanh vương, biểu hiện trên mặt cùng ngữ khí trong miệng lại không chỉ ra được chút sai lầm nào. "Vậy thì vương gia không khỏi cũng quá coi trọng thần nữ rồ." Nếu vị trí kia cuối cùng vẫn là Kỳ Vấn Sơn ngồi lên thì nàng thật sự muốn làm một nữ nhân họa quốc đấy!
Thanh vương nheo mắt, hơi có chút không biết nên khóc hay cười: "Bản vương chỉ là nói ngươi một câu, trái lại ngươi đáp trả không ít câu. Cái gì họa quốc, lời này nếu bị người khác nghe được, cái đầu của ngươi còn cần nữa hay không?"
Hạ Liên Phòng chấn định ương ương nhìn hắn, nói: "Vương gia cảm thấy thần nữ rắp tâm hại người, thần nữ cũng chỉ đành thừa nhận." Ngụ ý là lời này ta nói trái lương tâm, chẳng qua là theo ý ngươi nói tiếp mà thôi.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: