Đợi cho đại phu lui ra, thiếu nữ đầu tiên là cười khẽ, sau đó tiếng cười tăng lớn, cuối cùng lại ôm bụng cười rộ lên. Thiên Tuyền đứng ở bên cạnh nàng, tuy mặt không chút thay đổi nhưng đáy mắt lại có vẻ lo âu: "Tiểu thư..."
"Không sao, không sao, ta chỉ là cảm thấy thú vị mà thôi." Hạ Liên Phòng cười không thể ngừng, từ lúc kiếp trước mẫu thân qua đời đến bây giờ nàng đã rất lâu không được cười khoái hoạt như vậy. Kiếp trước kẻ một bước lên mây, gia chủ chủ Trương gia ngông cuồng tự đại, sủng thần của tân đế, Binh bộ thượng thư cao cao tại thượng - Trương Chính Thư Trương đại nhân, giờ khắc này ở trong tay nàng cũng bất quá là chỉ con kiến ti tiện! Nàng muốn nghiền chết hắn là chuyện vô cùng dễ dàng!
Nếu kiếp trước bản thân mình có thể dũng cảm một chút, có thể nghĩ thông suốt một chút... Chẳng sợ chỉ là chỉ một chút... Hạ Liên Phòng hai tay nắm thật chặt thành quyền, hít một hơi thật sâu. Chẳng sợ bây giờ Hồi nhi cùng Tiềm Nhi đều vẫn còn yên lành sống sót, nhưng đối với Hạ Liên Phòng mà nói thế vẫn không đủ. Nếu kiếp trước mình có thể dứt bỏ sự thanh cao kiêu ngạo nực cười kia, sớm g**t ch*t Trương Chính Thư thì những chuyện phía sau đâu thể phát sinh? Là nàng quá ngu xuẩn, quá ngu xuẩn! Lúc mẫu thân tại thế luôn cùng ngoại tổ và đại cữu phụ khen nàng thông minh hơn người, nếu là nam tử nhất định được phong hầu bái tướng, nhưng Hạ Liên Phòng cảm thấy, trên đời này người ngu xuẩn nhất sợ rằng chính là nàng! Kiếp trước có điều kiện tốt cỡ nào, nàng vốn có thể bất động thanh sắc g**t ch*t những cẩu vật không có lương tâm kia, kết quả lại chẳng những không thể bảo hộ đệ muội, còn sớm bồi tính mạng của mình vào!
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: