Khi trong phòng chỉ còn lại ba tỷ đệ bọn họ, Hạ Lan Tiềm mới ngắc ngứ nói: "Đại tỷ... những lời Thượng Quan thị nói đều là sự thật sao?"
Hạ Liên Phòng trìu mến ngưng mắt nhìn cậu: "Trong lòng đệ đã tin rồi không phải sao?"
Hạ Lan Tiềm yên lặng cúi đầu rơi lệ. Cậu vốn là đứa trẻ cực kỳ bướng bỉnh, chẳng sợ mỗi ngày luyện võ đọc sách khổ nữa mệt mỏi nữa cũng chưa từng khóc, nhưng vài lần rơi lệ đều là khóc đến kinh thiên động địa, đã bao giờ thấy cậu trầm mặc khóc như vậy đâu? Hạ Liên Phòng cảm thấy tim như bị đao cắt, nhưng lại không có cách nào nói cái gì đó để an ủi hắn, bởi vì ngay cả nàng cũng không biết nên nói cái gì cho phải.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: