Mùa thu ở Nam Thành rất ngắn ngủi, tháng Mười mênh mang sắc vàng, cái oi ả nóng bức của mùa hạ bị xua đi nhường chỗ cho gió thu về, những cơn gió se lạnh khoan khoái của buổi sớm mai thổi thấm đẫm lòng người, là khoảng thời gian dễ chịu nhất trong năm.
Trên con đường rộng lớn sạch sẽ của đại viện quân khu, thỉnh thoảng có những chiếc lá vàng rơi xoay xoay trong gió rồi đáp xuống mặt đất, chiếc xe màu đen dừng ở cổng sân. Quý Phàm đứng trong sân, đón lấy Quý Chúc từ trên tay Quý Tranh.
“Ông nội ~” Vừa được ông nội bế vào lòng, cô bé con ôm lấy cổ ông nội, cọ nhè nhẹ cái mũi vào mặt ông, y hệt như chú mèo con làm nũng.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: