Sáng hôm sau, cơn giận của Khương Cách vẫn chưa tiêu tan. Cô đồng ý ở lại, không có nghĩa là cô không tức giận.
Tám giờ sáng, mặt trời đã lên cao, nắng ban mai chiếu vào phòng ăn nho nhỏ mà thanh tịnh. Khương Cách ngồi trên bàn ăn, trong tay cầm miếng bánh sandwich, cô quay đầu nhìn hoa lê ngoài cửa sổ. Ánh mặt trời chiếu lên mặt cô, cô nhấm nháp miếng bánh, quai hàm hơi bạnh ra, mang theo vẻ hậm hực ương bướng, thật giống như một đứa trẻ đang cáu kỉnh.
Từ lúc thức dậy đến giờ, Khương Cách vẫn chưa nói với Quý Tranh lời nào.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: