Ngoài cửa sổ hây hây gió nhẹ, trong căn phòng thơm ngát hương hoa hồng, ánh mắt Khương Cách sáng ngời. Quý Tranh mỉm cười dang rộng vòng tay, nói: “Vậy để anh ôm một cái nào.”
Khương Cách lao vào vòng tay anh, nhưng anh đã nhanh hơn một bước mà nhấc bổng cô lên. Vòng tay anh mạnh mẽ nhưng đầy dịu dàng, cơ thể hai người kề sát bên nhau. Trái tim Khương Cách đập rộn ràng, cô vòng tay quanh cổ anh, hít hà hương bạc hà thanh mát trên người anh. Mắt cô dõi ra ngoài cửa sổ phòng ngủ, khoảng sân dưới lầu tràn ngập ánh nắng rực rỡ mà ấm áp, tựa như cuộc sống của cô.
Điện thoại Khương Cách đã hết pin, Quý Tranh cũng không muốn để cô sạc. Một khi mở máy chắc chắn sẽ có công việc ùn ùn kéo đến, anh muốn để Khương Cách khuây khỏa mấy ngày. Cô gần như chẳng bao giờ ra ngoài chơi, lần đi chơi duy nhất của cô là khi đến nhà cũ cùng anh lần trước.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: