So với sòng bài náo nhiệt mà hòa hợp, phòng làm việc của ông cụ Quý Hiển trang nghiêm và vắng lặng hơn nhiều. Quý Hiển đã thay thường phục ngồi trên ghế mây, Quý Tranh gõ cửa bước vào rồi đóng cửa. Trong phòng chỉ còn tiếng giọt mưa táp vào kính cửa sổ.
Đã lâu rồi hai ông cháu chưa ngồi lại trò chuyện, thấy Quý Tranh bước vào, Quý Hiển nói: “Ngồi đi.” Ông cụ râu tóc bạc trắng, bình thường ông luôn vui vẻ hòa nhã, Quý Tranh rất hiếm khi thấy ông nghiêm túc như thế.
“Vâng ạ.” Quý Tranh đáp lời rồi kéo ghế ngồi xuống, tư thế chỉnh tề.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: