“Được.” Quý Tranh cúi đầu bật cười, ánh đèn hắt lên khóe môi đang cong lên của anh lưu lại một chiếc bóng nhỏ, khiến nụ cười ấy càng thêm dịu dàng.
Khương Cách bước vào phòng Quý Tranh, đây là phòng ngủ chính của căn nhà, cũng chính là phòng của ông bà ngoại Quý Tranh trước đây. Căn phòng rộng rãi sạch sẽ, sau khi Khương Cách đến đây, Quý Tranh đã chuyển sang dùng căn phòng này, căn phòng được dọn dẹp rất sạch sẽ.
Khương Cách ngồi xuống bên mép giường, Quý Tranh mở rèm cửa. Ánh trăng vùng ngoại thành sáng tỏ, đẹp hơn hẳn ánh trăng trong thành phố. Màn cửa được kéo ra, ánh trăng chiếu xuyên qua song cửa sổ cũ kỹ, cơn gió dìu dịu lùa vào căn phòng.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: