Khương Cách đón nhận ánh mắt của anh, ánh nắng phản chiếu trong đôi mắt nâu của cô. Cô bình tĩnh nhìn anh hỏi: “Anh không muốn cưới em sao?”
Khương Cách mặc bộ sườn xám đỏ thẫm, mái tóc đen mượt, đôi môi đỏ rực, làn da trắng như tuyết. Cô tựa người vào anh, mùi lê ngọt lịm trên người cô vờn bên cánh mũi. Màn sương mù dưới đáy lòng anh bỗng chốc bị tia sáng xua tan đi.
Ánh sáng ấy đến từ phía cô, trái tim đã cứng đờ vì mệt mỏi của anh bỗng chốc được sưởi ấm mà trở nên mềm mại, mọi giác quan như được sống dậy. Anh như một người bệnh rốt cuộc đã phân biệt được đâu là hiện thực đâu là ảo giác, cô đã cứu rỗi anh khỏi cơn ác mộng.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: