Vì biết rõ mình đã hồi phục, Quý Tranh không cần phải tập bắn cả ngày để kiểm chứng, thời khắc chạm tay vào súng, Quý Tranh đã biết rõ mình đã hồi phục.
Khi nổ súng phải thoải mái mà kiên định, không cần phải chiến tranh với tâm lý của bản thân, không cần do dự liệu mình có thể bắn trúng hay không, không cần lo lắng tầm mắt mình sẽ bị mờ hay không, hơn hết là không cần hoài nghi liệu mình có quyền định đoạt sống chết hay không.
Bóp cò súng, cảm nhận phát đạn phóng vụt đi, tiếng nổ súng vang lên, mục tiêu bị bắn trúng, một loạt động tác linh hoạt mà dứt khoát.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: