Cằm bà Lương Thanh Các run run.
Phòng trà lâm vào tĩnh mịch, chỉ còn hương trà nhàn nhạt lan tỏa. Khương Cách nói rồi thì im lặng ngồi đó. Mặt trời giữa trưa gay gắt, ánh nắng xuyên qua cửa kính hắt lên khuôn mặt nhợt nhạt của cô, phản chiếu trong ánh mắt nâu trong veo của cô. Dưới ánh mặt trời, nét mặt cô sắc bén như một lưỡi dao, gắng sức chống đỡ tinh thần của mình.
Bà Lương Thanh Các nhìn ánh mắt đã hằn tia máu của cô, nghĩ đến những lời cô vừa nói, cảm xúc của bà bỗng chốc vỡ òa, chút sức sống còn sót lại trong mắt bà cũng sụp đổ, trông bi thương mà đau lòng.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: