"Văn... Văn Văn, sao cậu vẫn chưa về?"
Tô Thiển nhìn thấy Lương Dược thì đầu óc lập tức trở nên trống rỗng, sợ đến mức suýt nữa đã đánh rơi viên phấn xuống đất, cũng may tố chất tâm lý của cô ta không tệ, bèn miễn cưỡng mỉm cười, "Tớ nhìn thấy chữ trên bảng hơi mờ nên muốn dùng phấn tô lại cho rõ, không phải như cậu nghĩ đâu, cậu đừng hiểu lầm!"
Lương Dược cười như không cười bỏ điện thoại xuống, "Tôi có nghĩ thế nào đâu?"
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.