Lương Dược đã tham gia huấn luyện quân sự trọn một ngày, đương nhiên là rất mệt mỏi, bởi vậy sau khi thân mật với Sở Trú một hồi thì đã cạn kiệt hết sức lực, uể oải tựa người vào ghế sô pha không muốn nhúc nhích, nước trong thùng gỗ đã nguội rồi cũng chẳng buồn đứng dậy.
Sở Trú biết cô đã rất vất vả nên cũng không quấy rầy cô nữa, anh cầm lấy khăn khô trên tay vịn của ghế sô pha, một lần nữa ngồi xổm xuống đất, cẩn thận lau sạch sẽ chân cho cô, rồi mang tất và giày vào cho cô.
Toàn bộ động tác đều rất lưu loát và tự nhiên, biểu cảm trên gương mặt khác hẳn ngày thường, hoàn toàn không thể nhìn ra đây là một cậu ấm lớn lên trong nhung lụa.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: