Màn đêm bên ngoài cửa sổ mờ ảo, ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua rèm cửa chiếu rọi vào. Trong căn phòng tràn ngập cảnh xuân, những âm thanh va chạm vừa nhịp nhàng vừa vang vọng trong không khí.
Lương Dược mồ hôi nhễ nhại, hô hấp khó khăn, cô xấu hổ nhìn vào chiếc điện thoại di động đang vẫn đang gọi điện trên bàn trà. Đã vài lần cô định đưa tay ra định giật lấy chiếc điện thoại rồ tắt nó đi nhuưng mỗi lần khi cô sắp chạm vào thì đều bị anh ngăn lại, sau đó lại bắt đầu một đợt tấn công mới mãnh liệt hơn trước.
Giọng của Giang Trụ không ngừng vang lên từ điện thoại: “Alo? Dược Dược, cô có nghe thấy không vậy, sao lại không nói chuyện?”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: