Hai người nhìn nhau.
An Tĩnh cảm thấy các dây thần kinh trong đầu mình đều đang run rẩy, cô thở ra khói trắng, nhoẻn môi, khuôn mặt trắng trẻo, chậm rãi nói: "Được thôi."
Trần Thuật nhếch miệng mỉm cười, cậu đưa tay ra, nắm lấy bàn tay đnag đặt trên lan can của An Tĩnh, tất cả mọi người đều đang mải ngắm phái hoa, không ai để ý đến bọn họ.
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.