Trần Thuật làm xong hết mọi việc, sau đó đứng bên giường cứ như thế cúi đầu nhìn cô một lúc.
Trong phòng chỉ có một chiếc đèn màu vàng nhạt, phát ra ánh sáng mờ tối, ánh sáng ấm áp chiếu hắt lên khuôn mặt trắng như ngọc của An Tĩnh. Cô ngủ say tới mức không biết gì cả, toàn thân cuộn tròn lại.
Cậu chậm rãi ngồi xuống, cúi mắt với ánh mắt trầm lặng. Bàn tay khẽ đưa ra chạm vào cổ tay đặt trên giường của An Tĩnh, cậu khẽ nắm lấy cái cổ tay nhỏ nhắn đó, chầm chậm nhẹ nhàng kéo chăn của cô lên đặt tay cô vào trong. Cậu làm gì cũng hết sức chăm chú.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: