Khi hai người hoàn thành việc viết chữ lên bia, trời đã ngả về chiều.
Tần Gián đưa nàng đến Bát Tiên Lâu dùng bữa rồi mới trở về. Vừa xuống xe ngựa, màn đêm đã bao trùm, bốn phía tĩnh mịch, Hầu phủ dường như đã chìm vào giấc ngủ. Một vầng trăng khuyết bạc như lưỡi câu treo lơ lửng trên bầu trời, muôn vàn vì sao rực rỡ chiếu sáng màn đêm.
Cảnh đẹp như vậy, hai người sánh bước bên nhau. Hắnnắm lấy tay nàng, nhìn về phía trăng sao lấp lánh ánh bạc, khẽ nói: “Ta hình như đã hiểu ý nghĩa của một câu thơ.”
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.