Tần Gián ôm chặt nàng: “Ta không dám nói với nàng, ta thực ra không có chức quan nào cả, chỉ là dân thường, vốn định đến Nhạc Dương làm xong việc rồi lại quay về dây dưa với nàng, xem nàng còn có bằng lòng cho ta chút sắc mặt tốt hay không, nhưng lại gặp dân biến.”
“Ta từng nghĩ không chừng sẽ chết ở Nhạc Dương, trong lòng không cam tâm, vẫn còn chí lớn chưa thành, có tổ phụ và phụ thân thương nhớ, còn có nàng… Vốn dĩ tưởng còn có thời gian để cứu vãn, nhưng ông trời không đợi người…
“Cẩn Tri, ở bên ta được không? Thử lại một lần nữa, có lẽ sẽ có kết quả tốt, được không?”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: