Dưới bầu trời đêm ngập tràn ánh sáng của trăng và sao, Ngôn Hy nhờ vào khả năng bắt chước của mình, học cách nũng nịu như trẻ con đã thành công lấy được kem mang về.
“Trì Mặc, anh tốt quá đi à.” Cô vẫn luôn như vậy, không kiệm lời khen ngợi, thậm chí luôn mang trong mình sự tôn kính với những người hay giúp đỡ cô.
Trên đường trở về, mặt Trì Mặc vẫn luôn u ám, nếu ai nhìn vào đều cảm nhận được tâm trạng phức tạp không thể che giấu ấn dưới đáy mắt chất chứa một đám mực dày không thể phân tán.
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.