Trần Tĩnh bị anh ôm trong lòng, cô giơ tay lên, ngắm nghía chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay, ngắm một lúc lâu, sau đó cô xoay người ôm cổ Phó Lâm Viễn, còn Phó Lâm Viễn thì ôm thắt lưng của cô, đặt một nụ hôn lên giữa trán cô, hiển nhiên là anh vẫn chưa có ngủ.
Trần Tĩnh ngẩng đầu nhìn anh, vết máu trên cằm anh đã khô đi rất nhiều.
Phó Lâm Viễn phát hiện cô vẫn chưa ngủ, lập tức mở mắt ra: “Em không buồn ngủ sao?”
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.