Mọi người trên thuyền ý kiến bất nhất, nhất thời rơi vào bế tắc. Duy chỉ có Tạ Bích, từ đầu đến cuối vẫn im lặng nhìn về phía thuyền của Bắc Nhung ở xa, đột nhiên trầm giọng cất lời: “Các vị xem thuyền của chúng, có phải đã nửa ngày không hề tiến lên không?”
Mọi người nghe xong, ngừng tranh cãi, nhất thời đều chen chúc ra boong tàu xem thuyền. Anh Ca hai mắt đột nhiên mở to: “Bọn chúng có lẽ không quen thuộc đường thủy, hình như đang do dự tại chỗ.”
Tạ Bích gật đầu, chậm rãi nói: “Bắc Nhung mạnh mẽ, lời này không ngoa, nhưng cái mạnh của chúng là kỵ binh, đường thủy không phải sở trường, đặc biệt là đường thủy Giang Nam này! Mà nhà các vị ở đây, đây chính là ưu thế trời ban — thuyền của chúng, các vị có nhận ra không?”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: