Chuyện lật thuyền ở Tam Môn Hác đã qua ba bốn ngày, nhưng sự việc không những không lắng xuống mà những lời đồn đại lại ngày càng trở nên ầm ĩ. Trước kia người ta chỉ nói Giang Vãn Nguyệt thân là nữ tử, mang đến điềm gở cho mọi người trên sông, nhưng dần dần, ý tứ trong lời nói lại biến đổi: “Ngươi còn nhớ phụ mẫu của Vãn Nguyệt không? Phụ thân nàng ta là một vị quan trông coi thủy lợi, lúc đó làm quan ở Giang Tây, nghe nói nhất quyết đòi trị thủy, kết quả thì sao, nước chưa trị xong mà mạng cũng mất theo. Nàng ta và mẫu thân cùng đi tìm người, kết quả mẫu thân nàng ta cũng rơi xuống vách núi… Ngươi nói xem, đứa trẻ này có phải từ nhỏ đã khắc người thân không?”
“Đúng vậy, ngươi xem nàng ta trông xinh như hoa, cớ sao lại bị tiền phu quân bỏ? Có phải tiền phu gia phát hiện ra nàng ta mệnh khắc người ta, nên mới đuổi nàng ta đi để thoát một kiếp không…”
“Nói như vậy, Bùi đại nhân quả là không nên cưới nàng ta.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: