“Công tử” thị vệ kia lập tức ngăn lại: “Đứa bé này lai lịch không rõ, cho nó ít tiền bạc thức ăn thì được, chứ không thể để nó đi chung xe với ngài được ạ…”
Công tử là quý nhân mà bọn họ cẩn thận bảo vệ, nhưng tiểu cô nương này đầu tóc rối bù, trông không được sạch sẽ, nói không chừng trên người còn có rận, đáng sợ hơn là, lỡ như bị bệnh sốt rét thì hậu hoạ khôn lường.
“Cho nó tiền tài, nó có thể mưu sinh không? Cho nó thức ăn, nó có giữ được không?” Giọng Tạ Bích lạnh đi, không cho phép nghi ngờ: “Đưa con bé lên xe.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: