Trời đã ngã về tây, nắng chiều màu cam mông lung dịu dàng rơi lên người Diệp Trăn Trăn và Nguyên Tiêu làm cho toàn thân hai người trông cũng mông lung dịu dàng không ít.
Hứa Du Ninh có thể nhìn thấy vẻ mặt ấm ức của Diệp Trăn Trăn lúc mới từ trong phòng bếp đi ra nhưng rất nhanh đã nhìn thấy nàng đặt Nguyên Tiêu xuống đất, để hai tay hắn chống lên trên thân cây long não.
Nói đến đứa nhỏ Nguyên Tiêu này, gan của hắn cũng rất lớn. Từ lúc hơn mười tháng tuổi dễ nhận thấy hắn đã bắt đầu muốn đi bộ, thường xuyên có thể nhìn thấy một mình hắn vịn tay vào các loại đồ vật như vách tường hay là mép giường thử thăm dò dịch từng bước nhỏ về phía trước.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: