Diệp Tế Muội nghe hai người bọn họ nói xong ngược lại cũng không có quở trách hai người bọn họ mà chỉ là thở dài nặng nề.
Đều nói một văn tiền làm khó anh hùng hảo hán, bà cũng biết sự khó khăn khổ sở khi không có tiền. Không nói đâu xa, mỗi ngày để cho Hứa Du Ninh vừa đọc sách lại vừa sao chép kinh Phật, sao có thể để cho hắn tâm trung tinh thần chuẩn bị dự thi đây?
Nhưng mà bà vẫn có chút giận Diệp Trăn Trăn không nên bán đứt hai vật kia như vậy mà nên cầm tạm, như vậy chờ sau này bọn họ có tiền rồi thì có thể chuộc chúng về.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: