Lúc này Ngụy Lãng ngồi xếp bằng trên mặt đất, cũng không để ý bùn đất sẽ làm bẩn áo choàng trên người mình, vừa để cho Triệu Tinh xử lý vết thương trên cổ y, vừa nói ra nguyên nhân trong chuyện này cho Hứa Du Ninh và Diệp Trăn Trăn.
". . . Cho nên mới xảy ra chuyện như thế, các ngươi chân trước vừa ra khỏi Kinh Thành, chân sau mẹ ruột của các ngươi đã viết một phong thư sai người nhanh chóng cưỡi ngựa đưa tới. Nhưng người đưa thư này lại vô cùng kém cỏi, nửa đường vậy mà bệnh một trận, ở trong dịch trạm chậm trễ vài ngày. Bằng không ta đã sớm nên nghênh tiếp ngươi, sao sẽ chờ các ngươi tới đất Vân Nam mới tiếp đón được."
Vừa nãy Hứa Du Ninh bởi vì không biết được tình hình, trong tay cũng không lưu tình, dùng kiếm rạch một đường trên cổ Ngụy Lãng. Nhưng thấy cả người y đều mặc đồ hoa lệ, là dáng vẻ của công tử quyền quý, nhưng lúc này trên mặt ngay cả đau một chút vẻ đau khổ cũng không có.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: