Tháng hai năm sau, xuân hàn vẫn se lạnh như trước.
Ngày hôm đó, trong tiếng sóng du dương, một thôn nhỏ sống bằng nghề đánh cá vô danh bên bờ biển Hoàng Hải, có một nhóm mấy chục nhân mã hốt hoảng trốn tới đây.
Nhiều năm chiến loạn liên tục, trong làng chài hoang vắng cũng ít khi bắt gặp những thanh niên trai tráng, mấy chục hộ còn lại chỉ có người già và trẻ em, da mặt cháy đen, áo quần lam lũ, đột nhiên có một nhóm người ngựa lẩn trốn vào trong thôn, dù mặt ai cũng hoảng hốt giống như chó mất chủ, mũ nón chẳng chỉnh tề, có người tóc rối lòa xòa ra, đôi ủng trên chân cũng chiếc mang chiếc rớt, nhưng nhìn cách ăn mặc cũng biết đó là người cao quý, trong đó còn có một nữ nhân mang mặt nạ hoàng kim tráng lệ, thôn dân càng nhìn càng lạ lẫm.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: