Kiều Từ cúi lạy Từ phu nhân và Chu thị xong, Tiểu Kiều cũng nói cảm ơn hai bà và Ngụy Nghiễm, sau đó dẫn đệ đệ tới Tây phòng của mình.
Xuân Nương đã ra ngoài ngóng trông từ khi sớm, xa xa nhìn thấy Kiều Từ và Tiểu Kiều sóng vai bước tới đây, bà tiến lên nghênh đón, cười híp mắt hỏi: "Công tử có nhớ ra tỳ không?"
Ngày trước khi còn ở Đông Quận, xét thời gian ở chung, Tiểu Kiều cũng chỉ mới ở cạnh Xuân Nương được hai năm, nhưng Kiều Từ lại được Xuân Nương chăm sóc từ lúc nhỏ. Tuy gia chủ Kiều gia kém tài hèn yếu thật, nhưng các thế gia khác cũng khó lòng với tới, đó là vì họ luôn đối xử với dân chúng và hạ nhân trong nhà rất bao dung. Kiều Từ cũng vậy, tình cảm của cậu và Xuân Nương rất tốt, nhìn thấy bà, cậu đi tới đáp ngay: "Xuân Nương còn trẻ hơn ngày xưa mấy phần, ta không nhận ra mất rồi".
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: